Không làm thì đừng phá!

Hôm nay, có bà chị gọi cho mình bảo làm ở một phòng nông nghiệp gì đó. Chị bảo mình phải mang giấy tờ giống cây lên phòng nông nghiệp của chị nộp. Mình trả lời luôn chị viết cho em cái giấy hẹn, trong đó ghi rõ là chị cần giấy gì, vì lý do gì, có dấu của phòng chị, có chữ ký của chị và hẹn ngày đầy đủ để em mang lên. Ấy vậy mà bà sửng cồ lên bảo: "Em muốn khó khăn với chị thì chị sẽ khó khăn lại với em!!!". Rồi còn dọa là ghi mình không có giấy tờ. Thưa chị, em chẳng khó khăn với ai cả và giấy tờ em có cả đống cho chị. Em với chị đang làm việc theo phương diện pháp luật nên cứ đúng mà làm, sai thì sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật là được!

Nhưng chị biết ai đang khó khăn không? Chính bà con nông dân mới là những người khó khăn đấy chị ạ. Em thử hỏi các phòng, các ban nông nghiệp của chị đã làm gì? Năm nay mận mất giá đấy, có lúc chỉ còn 3000 đồng/kg thôi, các chị có giúp bà con được không? Cam vinh Tân Hợp đang để rụng đầy vườn đấy, các chị tìm đầu ra cho bà con đi? Trung Quốc "cấm khẩu" Việt Nam đó, các chị sang đàm phán với họ đi? Còn củ cải, bắp cải, gừng nữa kìa, đang ế chỏng ế chơ đó, cái phòng nông nghiệp gì gì đó của chị có làm được gì không? Hay các chị chỉ đi hách dịch, đi gây khó dễ cho người khác vì mục đích đầy bí ẩn. Cầm đồng tiền trên tay tiêu thì hãy tự hào, đồng tiền đó từ mồ hôi mà ra chứ không phải "bòn rút" của người khác. Và các chị hãy làm vì dân chứ đừng vì lợi ích của mình nữa. Vì sao chúng em đi đâu bà con cũng quý, cũng có quà!!! Có người cho củ khoai, cho bắp ngô, có người cho cam, cho bưởi, còn có cả người cho cả cây bách, con chim ... Còn các chị đi đâu cũng chỉ cho bà con thấy khó chịu là sao?

Đợt vừa rồi em có đi vận động bà con chuyển hướng sang làm chanh leo "sạch" ... Biết là rất khó nhưng em cũng cố bảo các bác, các chú ở bản là mình cố thử bác ạ, chưa chắc chúng ta có đầu ra nhưng khi mình làm được thì sẽ có người làm theo. Sản lượng lớn rồi chắc chắn sẽ có đầu ra. Em phải xuống tận Hà Nội nhờ các thầy ở Học viện Nông Nghiệp Việt Nam chỉ cho nguồn thuốc "sạch" về cho bà con. Tự bỏ vốn, tự bỏ công sức ra làm nhưng em chả thấy có một cái phòng nông nghiệp nào vào bảo em một câu là "Duy à chị có mối ra cho em" đấy hay " Duy à các lãnh đạo sẽ hỗ trợ bà con cái này, cái kia", "Duy à muốn làm nông nghiệp sạch em phải làm thế này thế kia, phải dùng cái này cái kia", ... Xin lỗi, KHÔNG HỀ!!! Chả có một cơ quan nào tới động viên ủng hộ em và bà con cả, toàn là chúng em tự biên, tự diễn. Nhưng em tin là khi em làm được các chị lại tới bảo em phải nộp cái này cái kia cho các chị thôi. Các chị muốn như thế nào đây, hay các chị muốn giá cây giống bị một số kẻ lợi dụng đẩy giá cao ngất lên, hay các chị muốn cho một công ty nào đó bán độc quyền để rồi bắt bà con kí hợp đồng? Sau đó thì những gì diễn ra có thể đúc kết trong một câu nói mà một chú người H'mông ở bản Tà Phình từng bảo em "Ký rồi, đến lúc bán một cân chanh leo cho nó, nó trừ đầu trừ đuôi, tính ra một cân chanh bán cho nó tao phải trả nó 500 đồng!!!".

Trước kia em chỉ làm nhỏ thôi. Em còn nhớ như in những ngày đầu. Mỗi ngày nhà em chỉ đóng được 5-6 thùng chanh, bây giờ đã xuất được cả xe chanh nhưng chưa có một cơ quan nào đó đòi giữ xe, gây khó dễ cả. Dù sao em cũng tự hào vì đa số bà con đều yêu quý gia đình em và em cũng coi bà con như anh em trong nhà. Em kinh doanh thì có lãi cái đó là dĩ nhiên, nhưng quan điểm của em là ngày xưa người ta làm được 5 đồng thì sẽ có những kẻ "bòn rút" của họ 3-4 đồng, còn em vẫn lấy của bà con 3-4 đồng đó, nhưng sẽ giúp để bà con làm ra được 15-20 đồng. Bà con sống thì em sống, bà con giàu chắc chắn em sẽ giàu. Và em luôn tự hào vì chưa bao giờ cân điêu, chưa bao giờ lừa dối ai một nghìn nào cả và cũng chẳng gây khó dễ cho ai bao giờ chị gái ở phòng nông nghiệp gì gì đó nhé.

Đỗ Duy